嗒然孤坐欲忘身,一笑何妨倒主宾。
茗碗清风深破睡,松窗落日淡摇春。
平生容膝无余念,老大怀居愧故人。
办得清樽留客醉,书生犹幸未全贫。
tà
嗒
rán
然
gū
孤
zuò
坐
yù
欲
wàng
忘
shēn
身
,
,
yī
一
xiào
笑
hé
何
fáng
妨
dǎo
倒
zhǔ
主
bīn
宾
。
。
míng
茗
wǎn
碗
qīng
清
fēng
风
shēn
深
pò
破
shuì
睡
,
,
sōng
松
chuāng
窗
luò
落
rì
日
dàn
淡
yáo
摇
chūn
春
。
。
píng
平
shēng
生
róng
容
xī
膝
wú
无
yú
余
niàn
念
,
,
lǎo
老
dà
大
huái
怀
jū
居
kuì
愧
gù
故
rén
人
。
。
bàn
办
dé
得
qīng
清
zūn
樽
liú
留
kè
客
zuì
醉
,
,
shū
书
shēng
生
yóu
犹
xìng
幸
wèi
未
quán
全
pín
贫
。
。
查看更多 ∨





