松风谡谡响中唐,檐影微微下短墙。新竹才添十二个,清诗遗却两三行。
流莺乳燕浑无语,野草幽花各自香。妙意难言成散逸,此身如客独苍茫。
sōng
松
fēng
风
sù
谡
sù
谡
xiǎng
响
zhōng
中
táng
唐
,
,
yán
檐
yǐng
影
wēi
微
wēi
微
xià
下
duǎn
短
qiáng
墙
。
。
xīn
新
zhú
竹
cái
才
tiān
添
shí
十
èr
二
gè
个
,
,
qīng
清
shī
诗
yí
遗
què
却
liǎng
两
sān
三
xíng
行
。
。
liú
流
yīng
莺
rǔ
乳
yàn
燕
hún
浑
wú
无
yǔ
语
,
,
yě
野
cǎo
草
yōu
幽
huā
花
gè
各
zì
自
xiāng
香
。
。
miào
妙
yì
意
nán
难
yán
言
chéng
成
sàn
散
yì
逸
,
,
cǐ
此
shēn
身
rú
如
kè
客
dú
独
cāng
苍
máng
茫
。
。
查看更多 ∨


