不畏风霜向晚欺,独开众卉已凋时。地荒老圃苔三径,节过重阳雨一篱。
秋色苍茫人醉少,寒香落寞蝶先知。山翁独念同衰晚,坐对幽轩每赋诗。
bù
不
wèi
畏
fēng
风
shuāng
霜
xiàng
向
wǎn
晚
qī
欺
,
,
dú
独
kāi
开
zhòng
众
huì
卉
yǐ
已
diāo
凋
shí
时
。
。
dì
地
huāng
荒
lǎo
老
pǔ
圃
tái
苔
sān
三
jìng
径
,
,
jié
节
guò
过
chóng
重
yáng
阳
yǔ
雨
yī
一
lí
篱
。
。
qiū
秋
sè
色
cāng
苍
máng
茫
rén
人
zuì
醉
shǎo
少
,
,
hán
寒
xiāng
香
luò
落
mò
寞
dié
蝶
xiān
先
zhī
知
。
。
shān
山
wēng
翁
dú
独
niàn
念
tóng
同
shuāi
衰
wǎn
晚
,
,
zuò
坐
duì
对
yōu
幽
xuān
轩
měi
每
fù
赋
shī
诗
。
。
查看更多 ∨



