亭然一何奇,枯者亦靡侧。
虽经岁祀多,未觉霜霰迫。
余行再此驿,尔故无变色。
慨念题诗人,深为九泉客。
泥深兀羸马,苔老迷旧刻。
爱尔故苍苍,余今变为白。
tíng
亭
rán
然
yī
一
hé
何
qí
奇
,
,
kū
枯
zhě
者
yì
亦
mí
靡
cè
侧
。
。
suī
虽
jīng
经
suì
岁
sì
祀
duō
多
,
,
wèi
未
jué
觉
shuāng
霜
xiàn
霰
pò
迫
。
。
yú
余
háng
行
zài
再
cǐ
此
yì
驿
,
,
ěr
尔
gù
故
wú
无
biàn
变
sè
色
。
。
kǎi
慨
niàn
念
tí
题
shī
诗
rén
人
,
,
shēn
深
wéi
为
jiǔ
九
quán
泉
kè
客
。
。
ní
泥
shēn
深
wù
兀
léi
羸
mǎ
马
,
,
tái
苔
lǎo
老
mí
迷
jiù
旧
kè
刻
。
。
ài
爱
ěr
尔
gù
故
cāng
苍
cāng
苍
,
,
yú
余
jīn
今
biàn
变
wéi
为
bái
白
。
。
查看更多 ∨



