孟尝广致客,鸣吠亦不辞。士为知己用,何者不可为。
遂谓鸡狗辈,生平尽于斯。尺蠖与虬龙,屈伸在一时。
丈夫以身许,逃义奚所之。所以鲁仲连,高蹈东海湄。
mèng
孟
cháng
尝
guǎng
广
zhì
致
kè
客
,
,
míng
鸣
fèi
吠
yì
亦
bù
不
cí
辞
。
。
shì
士
wéi
为
zhī
知
jǐ
己
yòng
用
,
,
hé
何
zhě
者
bù
不
kě
可
wéi
为
。
。
suì
遂
wèi
谓
jī
鸡
gǒu
狗
bèi
辈
,
,
shēng
生
píng
平
jìn
尽
yú
于
sī
斯
。
。
chǐ
尺
huò
蠖
yǔ
与
qiú
虬
lóng
龙
,
,
qū
屈
shēn
伸
zài
在
yī
一
shí
时
。
。
zhàng
丈
fū
夫
yǐ
以
shēn
身
xǔ
许
,
,
táo
逃
yì
义
xī
奚
suǒ
所
zhī
之
。
。
suǒ
所
yǐ
以
lǔ
鲁
zhòng
仲
lián
连
,
,
gāo
高
dǎo
蹈
dōng
东
hǎi
海
méi
湄
。
。
查看更多 ∨




