万里乾坤任所之,风花指点过江时。百年何处非沂水,老脚今朝又武夷。
两手正堪天靶柄,一家刚了圣藩篱。凭谁唤起朱元晦,把酒长歌感寓诗。
wàn
万
lǐ
里
qián
乾
kūn
坤
rèn
任
suǒ
所
zhī
之
,
,
fēng
风
huā
花
zhǐ
指
diǎn
点
guò
过
jiāng
江
shí
时
。
。
bǎi
百
nián
年
hé
何
chǔ
处
fēi
非
yí
沂
shuǐ
水
,
,
lǎo
老
jiǎo
脚
jīn
今
zhāo
朝
yòu
又
wǔ
武
yí
夷
。
。
liǎng
两
shǒu
手
zhèng
正
kān
堪
tiān
天
bǎ
靶
bǐng
柄
,
,
yī
一
jiā
家
gāng
刚
liǎo
了
shèng
圣
fān
藩
lí
篱
。
。
píng
凭
shuí
谁
huàn
唤
qǐ
起
zhū
朱
yuán
元
huì
晦
,
,
bǎ
把
jiǔ
酒
cháng
长
gē
歌
gǎn
感
yù
寓
shī
诗
。
。
查看更多 ∨





