故人别后见尤难,彼此诗盟尚未寒。宁暇对床论契阔,漫劳折简报平安。
春山裂竹愁如海,流水落花红满滩。九十春光都过了,诸君何以罄交欢。
gù
故
rén
人
bié
别
hòu
后
jiàn
见
yóu
尤
nán
难
,
,
bǐ
彼
cǐ
此
shī
诗
méng
盟
shàng
尚
wèi
未
hán
寒
。
。
níng
宁
xiá
暇
duì
对
chuáng
床
lùn
论
qì
契
kuò
阔
,
,
màn
漫
láo
劳
zhē
折
jiǎn
简
bào
报
píng
平
ān
安
。
。
chūn
春
shān
山
liè
裂
zhú
竹
chóu
愁
rú
如
hǎi
海
,
,
liú
流
shuǐ
水
là
落
huā
花
hóng
红
mǎn
满
tān
滩
。
。
jiǔ
九
shí
十
chūn
春
guāng
光
dū
都
guò
过
liǎo
了
,
,
zhū
诸
jūn
君
hé
何
yǐ
以
qìng
罄
jiāo
交
huān
欢
。
。
查看更多 ∨




