蓬窗秋欲暮,窄径正开时。纫佩香应满,援琴调更悲。
风吹还馥郁,露重只低垂。独卧深山里,幽芳空自知。
péng
蓬
chuāng
窗
qiū
秋
yù
欲
mù
暮
,
,
zhǎi
窄
jìng
径
zhèng
正
kāi
开
shí
时
。
。
rèn
纫
pèi
佩
xiāng
香
yīng
应
mǎn
满
,
,
yuán
援
qín
琴
tiáo
调
gēng
更
bēi
悲
。
。
fēng
风
chuī
吹
huán
还
fù
馥
yù
郁
,
,
lòu
露
zhòng
重
zhī
只
dī
低
chuí
垂
。
。
dú
独
wò
卧
shēn
深
shān
山
lǐ
里
,
,
yōu
幽
fāng
芳
kōng
空
zì
自
zhī
知
。
。
查看更多 ∨


