金粟松摧故国荒,春秋未作叹诗亡。十年漂泊家千里,百代兴衰梦一场。
蠙浦风清波鸭绿,渔梁春暖酒鹅黄。相逢且尽尊前醉,莫遣愁多白发长。
jīn
金
sù
粟
sōng
松
cuī
摧
gù
故
guó
国
huāng
荒
,
,
chūn
春
qiū
秋
wèi
未
zuò
作
tàn
叹
shī
诗
wáng
亡
。
。
shí
十
nián
年
piāo
漂
bó
泊
jiā
家
qiān
千
lǐ
里
,
,
bǎi
百
dài
代
xīng
兴
shuāi
衰
mèng
梦
yī
一
chǎng
场
。
。
pín
蠙
pǔ
浦
fēng
风
qīng
清
bō
波
yā
鸭
lǜ
绿
,
,
yú
渔
liáng
梁
chūn
春
nuǎn
暖
jiǔ
酒
é
鹅
huáng
黄
。
。
xiāng
相
féng
逢
qiě
且
jìn
尽
zūn
尊
qián
前
zuì
醉
,
,
mò
莫
qiǎn
遣
chóu
愁
duō
多
bái
白
fà
发
cháng
长
。
。
查看更多 ∨




