卧病经旬一榻空,起来高阁见秋风。苍茫野色浮天外,狼藉霜痕落镜中。
满地江湖愁托足,何时淮蔡却收功。浮云奄忽行销灭,双目依然送断鸿。
wò
卧
bìng
病
jīng
经
xún
旬
yī
一
tà
榻
kōng
空
,
,
qǐ
起
lái
来
gāo
高
gé
阁
jiàn
见
qiū
秋
fēng
风
。
。
cāng
苍
máng
茫
yě
野
sè
色
fú
浮
tiān
天
wài
外
,
,
láng
狼
jí
藉
shuāng
霜
hén
痕
là
落
jìng
镜
zhōng
中
。
。
mǎn
满
dì
地
jiāng
江
hú
湖
chóu
愁
tuō
托
zú
足
,
,
hé
何
shí
时
huái
淮
cài
蔡
què
却
shōu
收
gōng
功
。
。
fú
浮
yún
云
yǎn
奄
hū
忽
xíng
行
xiāo
销
miè
灭
,
,
shuāng
双
mù
目
yī
依
rán
然
sòng
送
duàn
断
hóng
鸿
。
。
查看更多 ∨



