层峦如黛宋名山,芜没荒林客引攀。异代流连伤死后,当年辜负望生还。
愁来一旅留天下,恨去空名在世间。凭吊更怀张太史,可胜今古泪痕斑。
céng
层
luán
峦
rú
如
dài
黛
sòng
宋
míng
名
shān
山
,
,
wú
芜
méi
没
huāng
荒
lín
林
kè
客
yǐn
引
pān
攀
。
。
yì
异
dài
代
liú
流
lián
连
shāng
伤
sǐ
死
hòu
后
,
,
dāng
当
nián
年
gū
辜
fù
负
wàng
望
shēng
生
huán
还
。
。
chóu
愁
lái
来
yī
一
lǚ
旅
liú
留
tiān
天
xià
下
,
,
hèn
恨
qù
去
kōng
空
míng
名
zài
在
shì
世
jiān
间
。
。
píng
凭
diào
吊
gēng
更
huái
怀
zhāng
张
tài
太
shǐ
史
,
,
kě
可
shèng
胜
jīn
今
gǔ
古
lèi
泪
hén
痕
bān
斑
。
。
查看更多 ∨



