洒竹穿梅湖更山,客间得此未嫌寒。髯疏也被轻轻点,齿冷犹禁细细餐。
晴了还成三日冻,销馀留得半庭看。凭谁说似王郎妇,盐絮吟来总未安。
sǎ
洒
zhú
竹
chuān
穿
méi
梅
hú
湖
gēng
更
shān
山
,
,
kè
客
jiān
间
dé
得
cǐ
此
wèi
未
xián
嫌
hán
寒
。
。
rán
髯
shū
疏
yě
也
bèi
被
qīng
轻
qīng
轻
diǎn
点
,
,
chǐ
齿
lěng
冷
yóu
犹
jīn
禁
xì
细
xì
细
cān
餐
。
。
qíng
晴
liǎo
了
huán
还
chéng
成
sān
三
rì
日
dòng
冻
,
,
xiāo
销
yú
馀
liú
留
dé
得
bàn
半
tíng
庭
kàn
看
。
。
píng
凭
shuí
谁
shuō
说
sì
似
wáng
王
láng
郎
fù
妇
,
,
yán
盐
xù
絮
yín
吟
lái
来
zǒng
总
wèi
未
ān
安
。
。
查看更多 ∨




