亭亭古木转繁阴,拂面清风昼满襟。坐接水云城郭近,新诗聊为故人吟。
tíng
亭
tíng
亭
gǔ
古
mù
木
zhuǎn
转
fán
繁
yīn
阴
,
,
fú
拂
miàn
面
qīng
清
fēng
风
zhòu
昼
mǎn
满
jīn
襟
。
。
zuò
坐
jiē
接
shuǐ
水
yún
云
chéng
城
guō
郭
jìn
近
,
,
xīn
新
shī
诗
liáo
聊
wéi
为
gù
故
rén
人
yín
吟
。
。
查看更多 ∨



