亭上山风清客心,瀑泉幽冷和鸣琴。可怜已作广陵散,无复人间听此音。
tíng
亭
shàng
上
shān
山
fēng
风
qīng
清
kè
客
xīn
心
,
,
pù
瀑
quán
泉
yōu
幽
lěng
冷
hé
和
míng
鸣
qín
琴
。
。
kě
可
lián
怜
yǐ
已
zuò
作
guǎng
广
líng
陵
sàn
散
,
,
wú
无
fù
复
rén
人
jiān
间
tīng
听
cǐ
此
yīn
音
。
。
查看更多 ∨


