水落阴山万里秋,题诗我独后登楼。天连瀚海云常惨,风起龙沙客自愁。
报主不妨先士卒,防边奚必晋公侯。书生开口征夫笑,塞草苍苍紫涧流。
shuǐ
水
là
落
yīn
阴
shān
山
wàn
万
lǐ
里
qiū
秋
,
,
tí
题
shī
诗
wǒ
我
dú
独
hòu
后
dēng
登
lóu
楼
。
。
tiān
天
lián
连
hàn
瀚
hǎi
海
yún
云
cháng
常
cǎn
惨
,
,
fēng
风
qǐ
起
lóng
龙
shā
沙
kè
客
zì
自
chóu
愁
。
。
bào
报
zhǔ
主
bù
不
fáng
妨
xiān
先
shì
士
zú
卒
,
,
fáng
防
biān
边
xī
奚
bì
必
jìn
晋
gōng
公
hóu
侯
。
。
shū
书
shēng
生
kāi
开
kǒu
口
zhēng
征
fū
夫
xiào
笑
,
,
sāi
塞
cǎo
草
cāng
苍
cāng
苍
zǐ
紫
jiàn
涧
liú
流
。
。
查看更多 ∨



