天门冬日晓苍凉,落叶愁惊满地黄。
清泪暗消轻粉面,凝尘闲锁郁金裳。
石莲未嚼心先苦,红豆相看恨更长。
镜里孤鸾甘遂死,引年何用觅昌阳。
tiān
天
mén
门
dōng
冬
rì
日
xiǎo
晓
cāng
苍
liáng
凉
,
,
luò
落
yè
叶
chóu
愁
jīng
惊
mǎn
满
dì
地
huáng
黄
。
。
qīng
清
lèi
泪
àn
暗
xiāo
消
qīng
轻
fěn
粉
miàn
面
,
,
níng
凝
chén
尘
xián
闲
suǒ
锁
yù
郁
jīn
金
cháng
裳
。
。
shí
石
lián
莲
wèi
未
jiáo
嚼
xīn
心
xiān
先
kǔ
苦
,
,
hóng
红
dòu
豆
xiāng
相
kàn
看
hèn
恨
gēng
更
cháng
长
。
。
jìng
镜
lǐ
里
gū
孤
luán
鸾
gān
甘
suì
遂
sǐ
死
,
,
yǐn
引
nián
年
hé
何
yòng
用
mì
觅
chāng
昌
yáng
阳
。
。
查看更多 ∨




