才说春来春便去。百转思量,无计留春住。泪眼问春春不语。
匆匆究欲归何处。
花谢花开能几许。过了清明,渐渐飞红雨。花却笑人心不悟。
青春毕竟谁能驻。
cái
才
shuō
说
chūn
春
lái
来
chūn
春
biàn
便
qù
去
。
。
bǎi
百
zhuǎn
转
sī
思
liang
量
,
,
wú
无
jì
计
liú
留
chūn
春
zhù
住
。
。
lèi
泪
yǎn
眼
wèn
问
chūn
春
chūn
春
bù
不
yǔ
语
。
。
cōng
匆
cōng
匆
jiū
究
yù
欲
guī
归
hé
何
chǔ
处
。
。
huā
花
xiè
谢
huā
花
kāi
开
néng
能
jǐ
几
xǔ
许
。
。
guò
过
liǎo
了
qīng
清
míng
明
,
,
jiàn
渐
jiàn
渐
fēi
飞
hóng
红
yǔ
雨
。
。
huā
花
què
却
xiào
笑
rén
人
xīn
心
bù
不
wù
悟
。
。
qīng
青
chūn
春
bì
毕
jìng
竟
shuí
谁
néng
能
zhù
驻
。
。
查看更多 ∨



