淮阳怆别已多时,夙夜常怀命驾私。素志乖违离膝下,微躬牢落向天涯。
西风衰柳寒蝉咽,落日荒村瘦马迟。却忆霜台人似玉,一樽何日话襟期。
huái
淮
yáng
阳
chuàng
怆
bié
别
yǐ
已
duō
多
shí
时
,
,
sù
夙
yè
夜
cháng
常
huái
怀
mìng
命
jià
驾
sī
私
。
。
sù
素
zhì
志
guāi
乖
wéi
违
lí
离
xī
膝
xià
下
,
,
wēi
微
gōng
躬
láo
牢
là
落
xiàng
向
tiān
天
yá
涯
。
。
xī
西
fēng
风
shuāi
衰
liǔ
柳
hán
寒
chán
蝉
yān
咽
,
,
luò
落
rì
日
huāng
荒
cūn
村
shòu
瘦
mǎ
马
chí
迟
。
。
què
却
yì
忆
shuāng
霜
tái
台
rén
人
sì
似
yù
玉
,
,
yī
一
zūn
樽
hé
何
rì
日
huà
话
jīn
襟
qī
期
。
。
查看更多 ∨




