春尽犹寒在,愁多梦不成。月华如练上帘旌。为爱一窗花影、故吹灯。
滩响风初息,更残漏未停。却怜杜宇唤声声。无奈天涯谁肯、觅归程。
chūn
春
jìn
尽
yóu
犹
hán
寒
zài
在
,
,
chóu
愁
duō
多
mèng
梦
bù
不
chéng
成
。
。
yuè
月
huá
华
rú
如
liàn
练
shàng
上
lián
帘
jīng
旌
。
。
wéi
为
ài
爱
yī
一
chuāng
窗
huā
花
yǐng
影
、
、
gù
故
chuī
吹
dēng
灯
。
。
tān
滩
xiǎng
响
fēng
风
chū
初
xī
息
,
,
gēng
更
cán
残
lòu
漏
wèi
未
tíng
停
。
。
què
却
lián
怜
dù
杜
yǔ
宇
huàn
唤
shēng
声
shēng
声
。
。
wú
无
nài
奈
tiān
天
yá
涯
shuí
谁
kěn
肯
、
、
mì
觅
guī
归
chéng
程
。
。
查看更多 ∨




