山林风雨便清凉,待把邻家社瓮尝。
到手自应无美恶,回头谁解别斟量。
深居但觉秋声起,熟睡焉知夜漏长。
未老得闲今又老,床头书册渐相忘。
shān
山
lín
林
fēng
风
yǔ
雨
biàn
便
qīng
清
liáng
凉
,
,
dài
待
bǎ
把
lín
邻
jiā
家
shè
社
wèng
瓮
cháng
尝
。
。
dào
到
shǒu
手
zì
自
yīng
应
wú
无
měi
美
è
恶
,
,
huí
回
tóu
头
shuí
谁
jiě
解
bié
别
zhēn
斟
liáng
量
。
。
shēn
深
jū
居
dàn
但
jué
觉
qiū
秋
shēng
声
qǐ
起
,
,
shú
熟
shuì
睡
yān
焉
zhī
知
yè
夜
lòu
漏
cháng
长
。
。
wèi
未
lǎo
老
dé
得
xián
闲
jīn
今
yòu
又
lǎo
老
,
,
chuáng
床
tóu
头
shū
书
cè
册
jiàn
渐
xiāng
相
wàng
忘
。
。
查看更多 ∨


