鸟鸣孤竹冈,春花复班班。江水日东落,行人殊未还。
妾孤处,妾之心,白于水,水白泥可浑。妾心洁且明,望夫不归那忍生。
精神忽通化为石,千秋万年冈上立。
niǎo
鸟
míng
鸣
gū
孤
zhú
竹
gāng
冈
,
,
chūn
春
huā
花
fù
复
bān
班
bān
班
。
。
jiāng
江
shuǐ
水
rì
日
dōng
东
là
落
,
,
xíng
行
rén
人
shū
殊
wèi
未
huán
还
。
。
qiè
妾
gū
孤
chǔ
处
,
,
qiè
妾
zhī
之
xīn
心
,
,
bái
白
yú
于
shuǐ
水
,
,
shuǐ
水
bái
白
ní
泥
kě
可
hún
浑
。
。
qiè
妾
xīn
心
jié
洁
qiě
且
míng
明
,
,
wàng
望
fū
夫
bù
不
guī
归
nà
那
rěn
忍
shēng
生
。
。
jīng
精
shén
神
hū
忽
tōng
通
huà
化
wéi
为
shí
石
,
,
qiān
千
qiū
秋
wàn
万
nián
年
gāng
冈
shàng
上
lì
立
。
。
查看更多 ∨


