毛生画笔真超脱,能使绝代佳人辞汉阙。佳人岂乏千黄金,不肯低眉潜结画工心。
汉王重信亦重色,临行见之三叹惜。约书已定可奈何,两情脉脉付流波。
西风马上吹红雪,拨尽琵琶哀转多。妾身虽沾胡地雪,妾心终忆汉宫月。
回弦再拨两三曲,曲曲声声愁欲绝。胡王强相亲,汉帝恩终深。
请看原上青青草,犹见当时恋恋心。
máo
毛
shēng
生
huà
画
bǐ
笔
zhēn
真
chāo
超
tuō
脱
,
,
néng
能
shǐ
使
jué
绝
dài
代
jiā
佳
rén
人
cí
辞
hàn
汉
quē
阙
。
。
jiā
佳
rén
人
qǐ
岂
fá
乏
qiān
千
huáng
黄
jīn
金
,
,
bù
不
kěn
肯
dī
低
méi
眉
qián
潜
jié
结
huà
画
gōng
工
xīn
心
。
。
hàn
汉
wáng
王
zhòng
重
xìn
信
yì
亦
zhòng
重
sè
色
,
,
lín
临
xíng
行
jiàn
见
zhī
之
sān
三
tàn
叹
xī
惜
。
。
yuē
约
shū
书
yǐ
已
dìng
定
kě
可
nài
奈
hé
何
,
,
liǎng
两
qíng
情
mò
脉
mò
脉
fù
付
liú
流
bō
波
。
。
xī
西
fēng
风
mǎ
马
shàng
上
chuī
吹
hóng
红
xuě
雪
,
,
bō
拨
jìn
尽
pí
琵
pá
琶
āi
哀
zhuǎn
转
duō
多
。
。
qiè
妾
shēn
身
suī
虽
zhān
沾
hú
胡
dì
地
xuě
雪
,
,
qiè
妾
xīn
心
zhōng
终
yì
忆
hàn
汉
gōng
宫
yuè
月
。
。
huí
回
xián
弦
zài
再
bō
拨
liǎng
两
sān
三
qū
曲
,
,
qū
曲
qū
曲
shēng
声
shēng
声
chóu
愁
yù
欲
jué
绝
。
。
hú
胡
wáng
王
qiáng
强
xiāng
相
qīn
亲
,
,
hàn
汉
dì
帝
ēn
恩
zhōng
终
shēn
深
。
。
qǐng
请
kàn
看
yuán
原
shàng
上
qīng
青
qīng
青
cǎo
草
,
,
yóu
犹
jiàn
见
dāng
当
shí
时
liàn
恋
liàn
恋
xīn
心
。
。
查看更多 ∨



