无用为时贱,
忘身自古难。
风高知野旷,
雪尽入春寒。
山鸟频惊猎,
江船逆上滩。
物情良不远,
避世敢求安?
wú
无
yòng
用
wéi
为
shí
时
jiàn
贱
,
,
wàng
忘
shēn
身
zì
自
gǔ
古
nán
难
。
。
fēng
风
gāo
高
zhī
知
yě
野
kuàng
旷
,
,
xuě
雪
jìn
尽
rù
入
chūn
春
hán
寒
。
。
shān
山
niǎo
鸟
pín
频
jīng
惊
liè
猎
,
,
jiāng
江
chuán
船
nì
逆
shàng
上
tān
滩
。
。
wù
物
qíng
情
liáng
良
bù
不
yuǎn
远
,
,
bì
避
shì
世
gǎn
敢
qiú
求
ān
安
?
?
查看更多 ∨



