摧枯真觉可怜生,绕地漫天太怆情。红似林花辞故蒂,黄随边草杂寒声。
旧承雨露春何蚤,尽脱风霜野乍清。莫向江城高处望,许多溪壑扫难平。
cuī
摧
kū
枯
zhēn
真
jué
觉
kě
可
lián
怜
shēng
生
,
,
rào
绕
dì
地
màn
漫
tiān
天
tài
太
chuàng
怆
qíng
情
。
。
hóng
红
sì
似
lín
林
huā
花
cí
辞
gù
故
dì
蒂
,
,
huáng
黄
suí
随
biān
边
cǎo
草
zá
杂
hán
寒
shēng
声
。
。
jiù
旧
chéng
承
yǔ
雨
lù
露
chūn
春
hé
何
zǎo
蚤
,
,
jìn
尽
tuō
脱
fēng
风
shuāng
霜
yě
野
zhà
乍
qīng
清
。
。
mò
莫
xiàng
向
jiāng
江
chéng
城
gāo
高
chù
处
wàng
望
,
,
xǔ
许
duō
多
xī
溪
hè
壑
sǎo
扫
nán
难
píng
平
。
。
查看更多 ∨





