一泓秋水剪瞳神,绀发纁须看逼真;冰雪聪明林下客,烟霞色相画中人。
骚魂取次宜呵冻,道貌由来欲辟尘。却笑化工难免俗,半留绮语到阳春。
yī
一
hóng
泓
qiū
秋
shuǐ
水
jiǎn
剪
tóng
瞳
shén
神
,
,
gàn
绀
fā
发
xūn
纁
xū
须
kàn
看
bī
逼
zhēn
真
;
;
bīng
冰
xuě
雪
cōng
聪
míng
明
lín
林
xià
下
kè
客
,
,
yān
烟
xiá
霞
sè
色
xiàng
相
huà
画
zhōng
中
rén
人
。
。
sāo
骚
hún
魂
qǔ
取
cì
次
yí
宜
hē
呵
dòng
冻
,
,
dào
道
mào
貌
yóu
由
lái
来
yù
欲
bì
辟
chén
尘
。
。
què
却
xiào
笑
huà
化
gōng
工
nán
难
miǎn
免
sú
俗
,
,
bàn
半
liú
留
qǐ
绮
yǔ
语
dào
到
yáng
阳
chūn
春
。
。
查看更多 ∨


