冬深南土断花开,野径疏梅首重回。零落不禁犹古貌,飞扬相趁付寒灰。
射姑欲梦禽先觉,逋老宁知蝶自来。为语山灵应记取,肝肠铁石赋还裁。
dōng
冬
shēn
深
nán
南
tǔ
土
duàn
断
huā
花
kāi
开
,
,
yě
野
jìng
径
shū
疏
méi
梅
shǒu
首
zhòng
重
huí
回
。
。
líng
零
luò
落
bù
不
jīn
禁
yóu
犹
gǔ
古
mào
貌
,
,
fēi
飞
yáng
扬
xiāng
相
chèn
趁
fù
付
hán
寒
huī
灰
。
。
shè
射
gū
姑
yù
欲
mèng
梦
qín
禽
xiān
先
jué
觉
,
,
bū
逋
lǎo
老
níng
宁
zhī
知
dié
蝶
zì
自
lái
来
。
。
wéi
为
yǔ
语
shān
山
líng
灵
yīng
应
jì
记
qǔ
取
,
,
gān
肝
cháng
肠
tiě
铁
shí
石
fù
赋
huán
还
cái
裁
。
。
查看更多 ∨


