昭阳常向梦中归,无羽何由得奋飞。愁压眉山慵对镜,病消肌玉不胜衣。
伤心白草呈秋色,极目黄沙起夕霏。真使妾身能制敌,汉家良计孰云非。
zhāo
昭
yáng
阳
cháng
常
xiàng
向
mèng
梦
zhōng
中
guī
归
,
,
wú
无
yǔ
羽
hé
何
yóu
由
de
得
fèn
奋
fēi
飞
。
。
chóu
愁
yā
压
méi
眉
shān
山
yōng
慵
duì
对
jìng
镜
,
,
bìng
病
xiāo
消
jī
肌
yù
玉
bù
不
shèng
胜
yī
衣
。
。
shāng
伤
xīn
心
bái
白
cǎo
草
chéng
呈
qiū
秋
sè
色
,
,
jí
极
mù
目
huáng
黄
shā
沙
qǐ
起
xī
夕
fēi
霏
。
。
zhēn
真
shǐ
使
qiè
妾
shēn
身
néng
能
zhì
制
dí
敌
,
,
hàn
汉
jiā
家
liáng
良
jì
计
shú
孰
yún
云
fēi
非
。
。
查看更多 ∨


