天上龙髯不可攀,独看仙寝寄人间。山川万里开形胜,魂魄千秋自往还。
上食岁朝华省吏,迎神晓唱赤墀班。春深雨露多悲感,一问松楸慰帝颜。
tiān
天
shàng
上
lóng
龙
rán
髯
bù
不
kě
可
pān
攀
,
,
dú
独
kàn
看
xiān
仙
qǐn
寝
jì
寄
rén
人
jiān
间
。
。
shān
山
chuān
川
wàn
万
lǐ
里
kāi
开
xíng
形
shèng
胜
,
,
hún
魂
pò
魄
qiān
千
qiū
秋
zì
自
wǎng
往
huán
还
。
。
shàng
上
shí
食
suì
岁
zhāo
朝
huá
华
shěng
省
lì
吏
,
,
yíng
迎
shén
神
xiǎo
晓
chàng
唱
chì
赤
chí
墀
bān
班
。
。
chūn
春
shēn
深
yǔ
雨
lù
露
duō
多
bēi
悲
gǎn
感
,
,
yī
一
wèn
问
sōng
松
qiū
楸
wèi
慰
dì
帝
yán
颜
。
。
查看更多 ∨


