玄扃一自掩重关,惆怅龙髯不再攀。绛节定应归帝所,翠华无复到尘寰。
乱峰残照玄猿哭,衰草寒烟石兽閒。载笔小臣凝望久,玉楼瑶殿倚空山。
xuán
玄
jiōng
扃
yī
一
zì
自
yǎn
掩
zhòng
重
guān
关
,
,
chóu
惆
chàng
怅
lóng
龙
rán
髯
bù
不
zài
再
pān
攀
。
。
jiàng
绛
jié
节
dìng
定
yīng
应
guī
归
dì
帝
suǒ
所
,
,
cuì
翠
huá
华
wú
无
fù
复
dào
到
chén
尘
huán
寰
。
。
luàn
乱
fēng
峰
cán
残
zhào
照
xuán
玄
yuán
猿
kū
哭
,
,
shuāi
衰
cǎo
草
hán
寒
yān
烟
shí
石
shòu
兽
xián
閒
。
。
zǎi
载
bǐ
笔
xiǎo
小
chén
臣
níng
凝
wàng
望
jiǔ
久
,
,
yù
玉
lóu
楼
yáo
瑶
diàn
殿
yǐ
倚
kōng
空
shān
山
。
。
查看更多 ∨

