好山当我门,空翠落砚几。层轩敞虚幕,日坐岚光里。
岩壑变阴晴,云蓝间青紫。红树障峰腰,断霞结疏绮。
何处憩冥情,即此谙画理。我心素已间,近复淡于洗。
终日了无言,澄澄对止水。
hǎo
好
shān
山
dāng
当
wǒ
我
mén
门
,
,
kōng
空
cuì
翠
là
落
yàn
砚
jī
几
。
。
céng
层
xuān
轩
chǎng
敞
xū
虚
mù
幕
,
,
rì
日
zuò
坐
lán
岚
guāng
光
lǐ
里
。
。
yán
岩
hè
壑
biàn
变
yīn
阴
qíng
晴
,
,
yún
云
lán
蓝
jiān
间
qīng
青
zǐ
紫
。
。
hóng
红
shù
树
zhàng
障
fēng
峰
yāo
腰
,
,
duàn
断
xiá
霞
jié
结
shū
疏
qǐ
绮
。
。
hé
何
chǔ
处
qì
憩
míng
冥
qíng
情
,
,
jí
即
cǐ
此
ān
谙
huà
画
lǐ
理
。
。
wǒ
我
xīn
心
sù
素
yǐ
已
jiān
间
,
,
jìn
近
fù
复
dàn
淡
yú
于
xǐ
洗
。
。
zhōng
终
rì
日
liǎo
了
wú
无
yán
言
,
,
chéng
澄
chéng
澄
duì
对
zhǐ
止
shuǐ
水
。
。
查看更多 ∨



