满郭霜林唤野舲,芦花深处偶然停。无边木叶随时落,不断山光为我青。
佳节何妨人淡菊,仙寰长许鸟听经。遨游三度忘知止,愿老前溪止止亭。
mǎn
满
guō
郭
shuāng
霜
lín
林
huàn
唤
yě
野
líng
舲
,
,
lú
芦
huā
花
shēn
深
chǔ
处
ǒu
偶
rán
然
tíng
停
。
。
wú
无
biān
边
mù
木
yè
叶
suí
随
shí
时
là
落
,
,
bù
不
duàn
断
shān
山
guāng
光
wéi
为
wǒ
我
qīng
青
。
。
jiā
佳
jié
节
hé
何
fáng
妨
rén
人
dàn
淡
jú
菊
,
,
xiān
仙
huán
寰
cháng
长
xǔ
许
niǎo
鸟
tīng
听
jīng
经
。
。
áo
遨
yóu
游
sān
三
dù
度
wàng
忘
zhī
知
zhǐ
止
,
,
yuàn
愿
lǎo
老
qián
前
xī
溪
zhǐ
止
zhǐ
止
tíng
亭
。
。
查看更多 ∨



