平野苍茫绕紫岑,楼高不觉峭寒侵。风尘雕鹗摩空健,橘柚人家向晚深。
泊渚当年谁放棹,挑镫永夜但闻砧。成连方是真同调,萧瑟蓬莱一曲琴。
píng
平
yě
野
cāng
苍
máng
茫
rào
绕
zǐ
紫
cén
岑
,
,
lóu
楼
gāo
高
bù
不
jué
觉
qiào
峭
hán
寒
qīn
侵
。
。
fēng
风
chén
尘
diāo
雕
è
鹗
mó
摩
kōng
空
jiàn
健
,
,
jú
橘
yòu
柚
rén
人
jiā
家
xiàng
向
wǎn
晚
shēn
深
。
。
bó
泊
zhǔ
渚
dāng
当
nián
年
shuí
谁
fàng
放
zhào
棹
,
,
tiāo
挑
dèng
镫
yǒng
永
yè
夜
dàn
但
wén
闻
zhēn
砧
。
。
chéng
成
lián
连
fāng
方
shì
是
zhēn
真
tóng
同
diào
调
,
,
xiāo
萧
sè
瑟
péng
蓬
lái
莱
yī
一
qū
曲
qín
琴
。
。
查看更多 ∨



