汉宫起秋风,美人感团扇。褰帷坐遥夜,含愁独长叹。
桃李笑白日,垂杨拂青丝。既受春风荣,芳菲同一时。
苟欲令偏瘁,造化庸可欺。愿君心如日,照物无恩私。
hàn
汉
gōng
宫
qǐ
起
qiū
秋
fēng
风
,
,
měi
美
rén
人
gǎn
感
tuán
团
shàn
扇
。
。
qiān
褰
wéi
帷
zuò
坐
yáo
遥
yè
夜
,
,
hán
含
chóu
愁
dú
独
cháng
长
tàn
叹
。
。
táo
桃
lǐ
李
xiào
笑
bái
白
rì
日
,
,
chuí
垂
yáng
杨
fú
拂
qīng
青
sī
丝
。
。
jì
既
shòu
受
chūn
春
fēng
风
róng
荣
,
,
fāng
芳
fēi
菲
tóng
同
yī
一
shí
时
。
。
gǒu
苟
yù
欲
líng
令
piān
偏
cuì
瘁
,
,
zào
造
huà
化
yōng
庸
kě
可
qī
欺
。
。
yuàn
愿
jūn
君
xīn
心
rú
如
rì
日
,
,
zhào
照
wù
物
wú
无
ēn
恩
sī
私
。
。
查看更多 ∨



