原草离离带晓霜,雁声初度海天长。孤藤每独登高顶,令节何人到上方。
松叶有风堪自爱,菊花无酒也须尝。龙山绝倒东篱剧,肯信林峦幽趣强。
yuán
原
cǎo
草
lí
离
lí
离
dài
带
xiǎo
晓
shuāng
霜
,
,
yàn
雁
shēng
声
chū
初
dù
度
hǎi
海
tiān
天
cháng
长
。
。
gū
孤
téng
藤
měi
每
dú
独
dēng
登
gāo
高
dǐng
顶
,
,
líng
令
jié
节
hé
何
rén
人
dào
到
shàng
上
fāng
方
。
。
sōng
松
yè
叶
yǒu
有
fēng
风
kān
堪
zì
自
ài
爱
,
,
jú
菊
huā
花
wú
无
jiǔ
酒
yě
也
xū
须
cháng
尝
。
。
lóng
龙
shān
山
jué
绝
dǎo
倒
dōng
东
lí
篱
jù
剧
,
,
kěn
肯
xìn
信
lín
林
luán
峦
yōu
幽
qù
趣
qiáng
强
。
。
查看更多 ∨



