尽日颠风不肯停,吹花擘絮满郊坰。荒荒野色无边白,黯黯春痕未了青。
荦确当关排涧石,蜿蜒引胜接林亭。黄云瘦马邯山道,长笑仙人唤不醒。
jìn
尽
rì
日
diān
颠
fēng
风
bù
不
kěn
肯
tíng
停
,
,
chuī
吹
huā
花
bò
擘
xù
絮
mǎn
满
jiāo
郊
jiōng
坰
。
。
huāng
荒
huāng
荒
yě
野
sè
色
wú
无
biān
边
bái
白
,
,
àn
黯
àn
黯
chūn
春
hén
痕
wèi
未
liǎo
了
qīng
青
。
。
luò
荦
què
确
dàng
当
guān
关
pái
排
jiàn
涧
shí
石
,
,
wān
蜿
yán
蜒
yǐn
引
shèng
胜
jiē
接
lín
林
tíng
亭
。
。
huáng
黄
yún
云
shòu
瘦
mǎ
马
hán
邯
shān
山
dào
道
,
,
cháng
长
xiào
笑
xiān
仙
rén
人
huàn
唤
bù
不
xǐng
醒
。
。
查看更多 ∨


