黄叶秋蝉忽满林,客愁况是别离侵。张骞槎去明河隔,贾傅书来痛哭深。
渐有清霜浮画角,更无流水入瑶琴。谁怜此夜淮南梦,丛桂青青露不禁。
huáng
黄
yè
叶
qiū
秋
chán
蝉
hū
忽
mǎn
满
lín
林
,
,
kè
客
chóu
愁
kuàng
况
shì
是
bié
别
lí
离
qīn
侵
。
。
zhāng
张
qiān
骞
chá
槎
qù
去
míng
明
hé
河
gé
隔
,
,
gǔ
贾
fù
傅
shū
书
lái
来
tòng
痛
kū
哭
shēn
深
。
。
jiàn
渐
yǒu
有
qīng
清
shuāng
霜
fú
浮
huà
画
jiǎo
角
,
,
gēng
更
wú
无
liú
流
shuǐ
水
rù
入
yáo
瑶
qín
琴
。
。
shuí
谁
lián
怜
cǐ
此
yè
夜
huái
淮
nán
南
mèng
梦
,
,
cóng
丛
guì
桂
qīng
青
qīng
青
lòu
露
bù
不
jīn
禁
。
。
查看更多 ∨



