东望湖深总渺茫,那堪临老别情长。忽闻鸿雁蜚声远,复苦风霜入骨凉。
珥笔至今惭太史,疑珠原不愧穹苍。知心尚有陈雷在,一读新诗一断肠。
dōng
东
wàng
望
hú
湖
shēn
深
zǒng
总
miǎo
渺
máng
茫
,
,
nà
那
kān
堪
lín
临
lǎo
老
bié
别
qíng
情
cháng
长
。
。
hū
忽
wén
闻
hóng
鸿
yàn
雁
fēi
蜚
shēng
声
yuǎn
远
,
,
fù
复
kǔ
苦
fēng
风
shuāng
霜
rù
入
gǔ
骨
liáng
凉
。
。
ěr
珥
bǐ
笔
zhì
至
jīn
今
cán
惭
tài
太
shǐ
史
,
,
yí
疑
zhū
珠
yuán
原
bù
不
kuì
愧
qióng
穹
cāng
苍
。
。
zhī
知
xīn
心
shàng
尚
yǒu
有
chén
陈
léi
雷
zài
在
,
,
yī
一
dú
读
xīn
新
shī
诗
yī
一
duàn
断
cháng
肠
。
。
查看更多 ∨


