秋水濯芙蓉。月满珠丰。长裙初曳恼娇慵。腰细自怜环佩响,故立当风。
花是昔年红。人面难同。伤心莫忆旧游踪。百尺晴丝垂到地,依旧融融。
qiū
秋
shuǐ
水
zhuó
濯
fú
芙
róng
蓉
。
。
yuè
月
mǎn
满
zhū
珠
fēng
丰
。
。
cháng
长
qún
裙
chū
初
yè
曳
nǎo
恼
jiāo
娇
yōng
慵
。
。
yāo
腰
xì
细
zì
自
lián
怜
huán
环
pèi
佩
xiǎng
响
,
,
gù
故
lì
立
dāng
当
fēng
风
。
。
huā
花
shì
是
xī
昔
nián
年
hóng
红
。
。
rén
人
miàn
面
nán
难
tóng
同
。
。
shāng
伤
xīn
心
mò
莫
yì
忆
jiù
旧
yóu
游
zōng
踪
。
。
bǎi
百
chǐ
尺
qíng
晴
sī
丝
chuí
垂
dào
到
dì
地
,
,
yī
依
jiù
旧
róng
融
róng
融
。
。
查看更多 ∨




