莫唱阳关曲。泪湿当年金缕。离歌自古最消魂,闻歌更在魂消处。
南楼杨柳多情绪。不系行人住。人情却似飞絮。悠扬便逐春风去。
mò
莫
chàng
唱
yáng
阳
guān
关
qū
曲
。
。
lèi
泪
shī
湿
dāng
当
nián
年
jīn
金
lǚ
缕
。
。
lí
离
gē
歌
zì
自
gǔ
古
zuì
最
xiāo
消
hún
魂
,
,
wén
闻
gē
歌
gēng
更
zài
在
hún
魂
xiāo
消
chǔ
处
。
。
nán
南
lóu
楼
yáng
杨
liǔ
柳
duō
多
qíng
情
xù
绪
。
。
bù
不
xì
系
háng
行
rén
人
zhù
住
。
。
rén
人
qíng
情
què
却
sì
似
fēi
飞
xù
絮
。
。
yōu
悠
yáng
扬
biàn
便
zhú
逐
chūn
春
fēng
风
qù
去
。
。
查看更多 ∨



